Chùa Vĩnh Nghiêm

Dược sư Lưu Ly Quang Như Lai Bản Nguyện Công Đức Kinh
Bồ Tát Giới Ðệ Tử Tuệ Nhuận Dịch Ra Chữ Việt Nam Tôn Giả Ananda Chép Lại Phật Lời Phật Nói Bằng Chữ Phạn (Brahma Ấn Ðộ) Tam Tạng Pháp Sư Huyền Trang Phụng Chiếu Vua Ðường (Trung Hoa) Dịch Ra Chữ Hán

KHÓA TỤNG KINH DƯỢC SƯ

TỊNH PHÁP GIỚI CHÂN NGÔN

Án Lam (21 lần)

VĂN THÙ HỘ THÂN CHÂN NGÔN

Án si lâm bộ lâm (7 lần)

LỤC TỰ ÐẠI MINH CHÂN NGÔN

Án ma ni bát minh hồng (7 lần)

ÐẠI PHẬT ÐẢNH THỦ LĂNG NGHIÊM CHÚ

Án, a na lệ, tỳ sá đề,
Bề ra bạt sà ra đà lị,
Bàn đà bàn đàn­,
Bạt sà ra báng ni phấn,
Hổ hồng đô lô ung phấn,
Ta bà ha. (7 lần)

ÐẠI BI CHÚ

THIÊN THỦ THIÊN NHÃN VÔ NGẠI ÐẠI BI TÂM ÐÀ LA NI

Nam mô hắt ra đát na đá ra dạ da,
Nam mô a rỵ da,
Bà lô yết đế thước bát ra da,
Bồ đề tát đõa bà da,
Ma ha tát đõa bà da,
Ma ha ca lô ni ca da,
Án, tát phàn ra phạt duệ,
Số đát na đát tả,
Nam mô cất các lị đõa y mông a lị da, (Ðức Long Thọ Bồ Tát )
Bà lư cát đế thất Phật ra lăng đà bà.
Nam mô na la cẩn trì.
Hê lị ma ha phàn đá sa mế,
Tát bà a tha đậu thâu bằng,
A thệ dựng, (Bộ Dạ xoa cầm kiếm hộ trì)
Tát bà tát đá na ma bà già,
Ma phạt đặc đâu đát điệt tha
Úm, A bà lư hê,
Lư ca đế, ca ra đế,
Di hê lị, ma ha bồ đề tát đõa
Tát bà tát bà, (Ðức Quan Âm Hương tích hiện thân)
Ma la ma la,
Ma hê ma hê lị đà dựng,
Câu lô câu lô yết mông,
Ðộ lô độ lô, phạt sà da đế,
Ma ha phạt sà da đế,
Ðà ra đà ra, (Ðức Quan Âm hiện Ðại trượng phu thân)
Ðịa rị ni, thất Phật ra da,
Giá ra giá ra, (Ðức Tồi toái Bồ Tát thủ bả kim luân)
Mạ mạ phạt ma ra,
Mục đế lệ, y hê y hê,
Thất na thất na
A ra sấm Phật la sá lị,
Phạt sa Phạt sâm, Phật ra xá da,
Hô lô hô lô ma ra
Hô lô hô lô hê ri,
Ta ra ta ra, tất rị tất rị,
Tô lô tô lô,
Bồ đề dạ bồ đề dạ (Ðức Quan Âm kết chúng sanh duyên)
Bồ đà dạ bồ đà dạ (Ðức Khải giáo A na đà)
Di đế rị dạ, na la cẩn trì,
Ðịa rị sắt ni na
Ba dạ ma na, ta bà ha
Tất đà dạ, ta bà ha,
Ma ha tất đà dạ, ta bà ha.
Tất đà dủ nghệ,
Thất phàn ra da ta bà ha,
Na ra cẩn trì, ta bà ha,
Ma ra na ra, ta bà ha,
Tất ra tăng a mục dà da, bà ha.
(Ðức Dược vương Bồ Tát hành nguyện chư bệnh)
Ta bà ma ha a tất đà dạ ta bà ha.
(Ðức Dược thượng Bồ Tát bản thân hành liệu chư bệnh)
Giả cát la a tất đà dạ, ta bà ha,
Ba đà ma yết tất đá dạ, ta bà ha,
Na ra cẩn trì phàn già ra dạ ta bà ha,
Ma bà lợi thắng yết la dạ, ta bà ha,
Nam mô hắt ra đát na đá ra dạ da,
Nam mô a rị da,
Bà lô cát đế
Thước phàn ra dạ,
Ta bà ha an
Tất điện độ, mãn đá ra,
Bát đá da, ra bà ha.
(Ðại bi sám pháp lưu truyền bản hữu
Na ma bà tát đá. Ngũ tự nguyện tạng bản vô)

DƯỢC-SƯ LƯU-LY-QUANG NHƯ-LAI BẢN-NGUYỆN CÔNG-ÐỨC KINH/h2>

BÀI KỆ

Cầu Phật gia hộ dịch kinh cho đúng nghĩa
Hạnh nguyện của Phật khó nghĩ bàn,
Ðưa hết chúng sanh lên cõi tịnh;
Muốn lên phải tụng và phải tu,
Bỏ hẳn đường tà, theo đường chính.
Lạy Phật thêm sức phù hộ cho
Con dịch được đúng nghĩa chân thực.
Ðể ai cũng hiểu tụng và tu,
Chuyển kiếp tai-nạn thành nước Phật.

TUỆ NHUẬN

KHÓA LỄ DƯỢC SƯ

NHẤT THIẾT CUNG KÍNH

(Lễ hội thì chủ sám đứng đọc,Không người làm lễ đọc một mình)

Nhất tâm kính lễ Tam Bảo thường trụ khắp cả mười phương

(mọi người cùng đọc, lạy 3 lạy)

BÀI DÂNG HƯƠNG

(mọi người cùng quỳ, chủ sám cầm hương hoa dâng, mọi người cùng đọc)

Con dâng hương, Giới hương, Ðịnh hương, Huệ hương, Giải thoát hương, Giải thoát Tri kiến.

Năm thức hương này kết thành đài mây, sáng chưng Pháp giới, cúng dường mười phương thường trụ Tam-bảo. (mọi người yên lặng 1 phút)

CÚNG DƯỜNG RỒI, NHẤT THIẾT CUNG KÍNH (Chủ sám đọc)

Nhất tâm kính lễ Tam-bảo thường trụ khắp cả mười phương

(mọi người cùng đọc, lạy một lạy)

BÀI TÁN PHẬT

(mọi người cùng đứng cùng đọc)

Ðấng Pháp Vương ngôi báu tuyệt vời,
Khắp Tam Giới không ai sánh kịp.
Thầy chỉ đường khắp cõi Nhân, Thiên
Cha hiền cứu bốn loài đau khổ.
Con nay về nương tựa vào cha,
Ba nghiệp a-tăng-kỳ diệt hết.
Tán dương công Đức Phật Thế Tôn
Ức kiếp muôn đời khôn kể xiết.
Án phạ nhật la vật. (câu này đọc 3 lần)

1. Nhất tâm kính lễ Phật Thiện Danh Xưng Kiết Tường Vương ở cõi Quang Thắng phương Ðông, cùng chư Phật ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

2. Nhất tâm kính lễ Phật Bảo Nguyệt Trí Nghiêm Quan Âm Tự Tại Vương ở cõi Diệu Bảo phương Ðông cùng chư Phật ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

3. Nhất tâm kính lễ Phật Kim Sắc Bảo Quang, Diệu Hạnh Thành Tự ở cõi Viên Mãn Hương Tích phương Ðông, cùng chư Phật ở khắp Pháp giới.(1 lạy)

4. Nhất tâm kính lễ Phật Vô Ưu Tối Thắng Kiết Tường ở cõi Vô Ưu phương Ðông, cùng chư Phật ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

5. Nhất tâm kính lễ Pháp Hải Lôi Âm ở cõi Pháp Tràng phương Ðông, cùng chư Phật ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

6. Nhất tâm kính lễ Phật Pháp Hải Thắng Tuệ Du Hý Thần Thông ở cõi Thiện Trụ Bảo Hải phương Ðông, cùng chư Phật ở khắp Pháp giới.(1 lạy)

7. Nhất tâm kính lễ Phật Dược Sư Lưu Ly Quang ở cõi Tịnh Lưu Ly phương Ðông, cùng chư Phật ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

8. Nhất tâm kính lễ Kinh Bản Nguyện Công Ðức Của Phật Dược Sư và chú Quán Ðỉnh cùng Tôn Pháp ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

9. Nhất tâm kính lễ Bồ Tát Nhật Quang Biến Chiếu ở cõi Tịnh Lưu Ly phương Ðông, cùng chư Bồ Tát ở khắp Pháp giới. (1lạy)

10.Nhất tâm kính lễ Bồ Tát Nguyệt Quang Biến Chiếu ở cõi Tịnh Lưu Ly phương Ðông, cùng chư Bồ Tát ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

11.Nhất tâm kính lễ ­: Thánh chúng trong Hải Hội Thanh Tịnh ở cõi Tịnh Lưu Ly phương Ðông, cùng Thánh chúng ở khắp Pháp giới. (1 lạy)

12.Con nay quy mạng, sám hối thề nguyện đoạn trừ tất cả ba chướng cho pháp giới chúng sinh và tứ ân, tam hữu. (1 lạy)

-ooOoo-

BÀI SÁM HỐI

CHÍ TÂM SÁM HỐI

(mọi người cùng quỳ đọc)

Con xưa đã tạo bao nghiệp ác,
Ðều vì vô thuỷ tham, sân, si.
Từ thân, miệng, ý phát sinh ra,
Hết thảy con nay đều sám hối,
Bao nhiêu nghiệp chướng sâu dường ấy,
Thảy đều tiêu diệt sạch làu làu,
Niệm niệm trí soi khắp pháp giới.
Ðộ hết chúng sinh đều chẳng thối.
(đọc xong cùng dập đầu xuống chiếu 3 lượt rồi cùng đứng dậy)

SÁM HỐI PHÁT NGUYỆN RỒI

(chủ sám đọc)

Qui mạng lễ ­ Phật Dược Sư Lưu Ly Quang cùng hết thảy Tam Bảo ở khắp mười phương. (cùng đọc lạy 1 lạy)



BÀI TÁN KINH

Ta-bà chẳng ở được lâu dài
Sớm liệu tụng kinh cửa Phật đài,
Hai sáu nguyện vương tiêu tội hết,
Ba nghìn Hóa-Phật dủi lòng soi:
Hoa Sen Tây Trúc dầy thơm ngát,
Quả phúc Nam-diêm được tốt tươi.
Giải-kiết, tiêu tai, thêm tuổi thọ,
Vững vàng bổn mạng, được yên vui


BÀI TÁN PHẬT

Mười hai nguyện lớn, Giáo chủ Ðông Phương.
Bốn chín đèn soi sáng đàn trường,
Bảy bẩy đức chơn-thường, lễ ­ bái tán dương,
Hết tai nạn được thọ trường.
Nam mô Dược Sư Hải Hội Phật, Bồ Tát Ma Ha Tát (3 lần)


KỆ KHAI KINH

Pháp nầy mầu nhiệm rất cao sâu,
Ức kiếp muôn đời chưa dễ gặp,
Nay được thấy nghe, được thọ trì,
Con thề giải nghĩa Chơn-như Phật,
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (3 lần)
Nam mô Khai Bảo Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát (3 lần)
Nam mô Ðông Phương Giáo Chủ tiêu tai trừ diệt nhứt thiết chúng sanh khổ não.
Nam mô Tiêu Tai Diên Thọ Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật (3 lần)
Nam mô Dược Sư Hải Hội Phật Bồ Tát Ma Ha Tát (3 lần)

KINH NÓI VỀ CÔNG ÐỨC BẢN NGUYỆN CỦA ÐỨC DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG NHƯ LAI

Ðúng thực như thế, chính tôi được nghe:

Một thời bấy giờ, Ðức Bạc-già-phạm đi độ các nước, đến thành Quảng Nghiêm, Ngài dừng lại ở dưới cây âm nhạc cùng với tám nghìn vị Ðại Tỳ Kheo, ba vạn sáu nghìn vị Ðại Bồ Tát, và các Quốc Vương, các quan Ðại thần, các Bà la Môn, các thầy Cư sĩ, Thiên, Long, Bát Bộ Nhơn với Phi Nhơn, đông không xiết kể, thảy đều cung kính vây kín xung quanh Ðức Phật thuyết pháp.

Con Ðấng Pháp-vương, bấy giờ là Ngài Mạn-thù sư-lợi, theo oai thần Phật, đương ngồi đứng dậy, hở một vai áo, đầu gối bên hữu quì sát tận đất, nhìn Bạc-già-phạm, cúi mình, chắp tay bạch rằng: Thế Tôn, xin Phật diễn thuyết, cũng giống như thế, diễn những danh hiệu, và những điều nguyện căn bản lớn lao, công đức tuyệt vời của các Ðức Phật, cho những người nghe tiêu hết nghiệp chướng, vì muốn lợi lạc các loài hữu tình, khi Tượng-Pháp chuyển.

Bấy giờ Thế Tôn tán thán Ðồng-tử Mạn-thù-sư-lợi, Ngài khen ngợi rằng: "Hay lắm! Hay lắm! Mạn-thù-sư-lợi, lòng đại bi ông khuyến thỉnh ta nói danh hiệu chư Phật, bản nguyện công đức, để bạt cho hết nghiệp chướng ràng buộc các loài hữu tình và để làm cho lợi ích an lạc các loài hữu tình, khi Tượng-Pháp chuyển.

Ông hãy nghe kỹ, ngẫm nghĩ thực khéo, ta sẽ nói.

Mạn-thù-sư-lợi bạch rằng: Xin vâng, xin Thế Tôn nói, chúng con thích nghe.

Ðức Phật bảo Ngài Mạn-thù-sư-lợi: về phương Ðông kia, cách đây xa nhiều vô số Phật độ, nhiều bằng mười số cát sông Hằng, ở đấy có một thế giới gọi là cõi Tịnh-Lưu-Ly.

Ðức Phật cõi ấy, hiệu là Dược Sư Lưu-ly-quang Như-Lai, Ứng Chính đẳng giác, Minh hành viên mãn, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Ðiều ngự trượng phu, Thiên nhơn sư, Phật, Bạc-già phạm.

Ông Mạn-Thù ơi, khi Ðức Thế Tôn Dược-sư Lưu-ly-quang Như-Lai còn đương hành đạo Bồ-tát. Ngài đã phát ra mười hai nguyện lớn, khiến cho hữu tình cầu gì cũng được.

NGUYỆN LỚN THỨ NHẤT

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo A-nậu-đa-la tam miệu tam bồ-đề, thì tự thân ta sáng trưng rực rỡ, soi suốt tất cả vô số thế giới vô lượng vô biên; dùng ba mươi tướng Ðại-trượng-phu, tám mươi tùy hình để trang nghiêm thân khiến cho hết thẩy các loài hữu tình, đều được tất cả như ta không khác.

NGUYỆN LỚN THỨ HAI

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, thì tự thân ta như ngọc Lưu-ly trong ngoài sáng suốt, sạch không vết bẩn, quang minh rộng lớn, công đức cao vời; thân khéo ở yên trong lưới tia sáng, trang nghiêm hơn cả Mặt trời, Mặt trăng; chúng sinh tối tăm đều được sáng bừng, đâu cũng làm được mọi sự như ý.

NGUYỆN LỚN THỨ BA

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, ta dùng rất nhiều Trí-Huệ phương tiện, vô lượng vô biên, khiến cho hữu tình đều được mọi vật, thụ dụng vô cùng: chẳng để chúng sinh có chỗ thiếu thốn.

NGUYỆN LỚN THỨ TƯ

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu có hữu tình tu hành tà đạo, thì ta khiến cho đều được ở yên trong đạo Bồ-đề; nếu ai hành đạo, Thanh Văn, Ðộc-giác thì ta cũng đều lấy đạo Ðại-thừa, mà dựng cho yên.

NGUYỆN LỚN THỨ NĂM

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu có vô lượng, vô biên hữu tình tu hành Phạm-hạnh trong Pháp của ta, thì hết thảy đều được giới chẳng thiếu, đủ giới tam-tụ, nếu có ai mà trót đã phạm giới nghe tên ta rồi, lại được tịnh giới, chẳng vào đường ác.

NGUYỆN LỚN THỨ SÁU

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu những hữu tình thân thể hèn kém mọi căn chẳng đủ, xấu xa, ngu ngốc, mù, điếc, ngọng, câm, què quặt, khòm lưng, hóa hủi, điên, cuồng, bao nhiêu bịnh khổ, nghe tên ta rồi hết thảy đều được đẹp đẽ, sáng suốt, mọi căn hoàn toàn, không mọi tật khổ.

NGUYỆN LỚN THỨ BẢY

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu những hữu tình mắc mọi bịnh khổ, không ai cứu chữa, không chỗ nương thân, không người thân thiết, không cửa không nhà, bần cùng khốn khổ, môt khi tên ta nghe lọt vào tai mọi bịnh đều hết thân tâm yên vui, gia quyến tiền của, thảy đều phong túc, rồi tu đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề.

NGUYỆN LỚN THỨ TÁM

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu có thân gái thấy trăm nỗi xấu, bức bách khổ não sinh lòng chán ngán, muốn bỏ thân gái, nghe tên ta rồi, thảy đều chuyển được thân gái thành trai, đủ tướng trượng phu, rồi tu đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề.

NGUYỆN LỚN THỨ CHÍN

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, khiến những hữu tình thoát chài lưới ma, thoát được hết thảy ngoài đạo ràng buộc; nếu lạc vào các rừng rậm ác kiến, ta sẽ dắt dẫn lên đường chánh kiến, rồi tu tập dần mọi hạnh Bồ-tát, chóng chứng được đạo Vô-thượng Bồ-đề.

NGUYỆN LỚN THỨ MƯỜI

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu những hữu tình bị pháp luật bắt trói buộc, đánh đập, giam cầm lao ngục hoặc bị tử hình, và còn rất nhiều tai nạn khác nữa lấn hiếp nhục nhã lo sầu nung nấu, thân tâm chịu khổ, nếu mà được nghe danh hiệu của ta, được giải thoát hết thảy lo khổ.

NGUYỆN LỚN THỨ MƯỜI MỘT

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu những hữu tình bị đói khát khổ, vì kiếm ăn mà tạo mọi nghiệp ác, khi nghe tên ta, chuyên tâm trì niệm, thì ta hãy cho ăn uống rất ngon để no thân đã, rồi sau ta mới cho ăn Pháp vị để lập thành người rốt ráo yên vui.

NGUYỆN LỚN THỨ MƯỜI HAI

Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô-thượng Bồ-đề, nếu những hữu tình, nghèo không áo mặc, ruồi muỗi, bức rét khổ suốt đêm ngày, khi nghe tên ta chuyên tâm trì niệm thì tâm muốn gì liền được đủ thứ, áo mặc thật đẹp, được cả đồ dùng quý báu trang nghiêm, đeo hoa, ướp hương, âm nhạc múa hát, tùy tâm thích gì đều được đầy đủ.

Ông Mạn-thù ơi, thế là mười hai nguyện rất nhiệm mầu của Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, Ứng cúng, Chánh đẳng giác, khi Ngài còn đương hành đạo Bồ Tát; Ngài đã phát ra.

Còn nữa này ông Mạn-thù Sư-lợi, là những nguyện lớn của Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai. Ngài đã phát ra, khi Ngài còn đương hành đạo Bồ Tát, và những công đức trang nghiêm ở bên cõi nước của Ngài, nếu ta nói ra, đến hết một kiếp hay hơn một kiếp cũng không hết được.

Nhưng có một điều: ở nước Phật kia một màu thanh tịnh, không có nữ nhơn, không có ác thú và những tiếng khổ; mặt đất thuần là ngọc pha lê lưu ly, những thừng bằng vàng giăng bên đường đi, thành khuyết, cung, các, hiên, cửa, màng lưới, đều bằng thất bảo cũng như thế giới Cực Lạc Phương Tây, công đức trang nghiêm giống nhau không khác.

Trong nước có hai vị Ðại Bồ Tát: một vị gọi là Nhật Quang Biến Chiếu, một vị gọi là Nguyệt Quang Biến Chiếu đứng đầu tất cả vô số vô lượng các vị Bồ Tát. Hai Ngài lần lượt sẽ lên ngôi Phật, đều giữ vững được kho báu Chánh Pháp của Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai.

Ông Mạn-thù ơi, bởi thế cho nên những Thiện nam tử và Thiện nữ nhơn có tín tâm rồi, thời nên phát nguyện sanh sang thế giới của Đức Phật kia.

Bấy giờ Thế Tôn lại bảo Ðồng tử Mạn-thù Sư-lợi: Này ông Mạn-thù, có những chúng sanh chẳng biết thiện ác, chỉ ôm cái lòng tham lam keo bẩn, chẳng biết bố thí, và những quả báo về hạnh bố thí, ngu si không trí, thiếu mất tín căn, chứa nhiều của báu cầu giữ lấy mãi, thấy kẻ xin đến tâm họ chẳng mừng: khi bất đắc dĩ họ phải bố thí, thị coi như cắt miếng thịt họ rất là đau tiếc. Lại có lắm kẻ tham lam bỏn xẻn, tích trữ tiền của, đến ngay thân họ còn chẳng tiêu dùng, huống lại dám cho cha, mẹ, vợ, con, tôi đòi sai khiến, và kẻ đến xin. Những hữu tình ấy, đến lúc mạng chung, sinh làm ngã quỉ, hoặc làm bàng sinh, nhưng vì thuở xưa, ở đời từng được tạm nghe danh hiệu của Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, nên đương khi ở trong vòng ác thú, được tạm nhớ đến danh hiệu của Ngài, ngay trong phút nghĩ, liền ra khỏi vòng, lại được làm người, nhớ được túc mạng sợ khổ ác thú, chẳng ham dục lạc, thích làm bố thí, và khen những người hay làm bố thí, mình có những gì, đều không tham tiếc, dần dà đem cả đầu, mắt, chân, tay, máu, thịt của mình, cho kẻ đến xin, huống còn tiếc gì, đến tài vật khác.

Còn nữa, này ông Mạn-thù Sư-lợi, nếu những hữu tình, tùy theo Như Lai nhận các chỗ học mà phá thi-la; lại có kẻ tuy chẳng phá thi-la mà phá quỷ-tắc, kẻ giữ được cả thi-la, quỷ-tắc lại hủy chánh kiến; lại có kẻ tuy chẳng hủy chánh kiến mà bỏ đa văn chẳng thể hiểu rõ nghĩa sâu trong kinh của Phật đã nói: có kẻ đa văn, lại tăng thượng mạn, vì tăng thượng mạn che lấp tâm rồi, khen mình chê ngườI, phỉ báng Chánh Pháp, làm bạn với ma, người ngu như thế, tự mình đi vào con đường tà kiến, lại còn làm cho vô lượng ức triệu hữu tình cùng theo xuống hố hiểm sâu. Những hữu tình nầy trôi quanh mãi mãi trong vòng Ðịa ngục Bàng Sinh, Quỷ thú nếu mà được nghe danh hiệu Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, liền bỏ ác hạnh, tu mọi thiện pháp, chẳng đọa ác thú, dù có kẻ nào, chẳng thể bỏ được hết mọi ác hạnh mà tu thiện pháp phải đọa ác thú, vì nhờ sức thần bổn nguyện của Phật, khiến họ hiện tiền đã được tạm nghe danh hiệu của Phật, họ sẽ thoát thân nơi ác thú kia, lại được làm người, chánh kiến tinh tiến khéo điều hòa được tâm ý yên vui liền bỏ được nhà đến chốn không nhà, chịu theo chỗ học trong Pháp Như Lai, không hề hủy phạm, chánh kiến, đa văn, hiểu nghĩa rất sâu, bỏ tăng thượng mạn, chẳng báng Chánh Pháp, chẳng bạn với ma, dần dần tu hành những hạnh Bồ Tát chóng được vẹn toàn.

Còn nữa này ông, Mạn-thù Sư-lợi, nếu những hữu tình xang tham ghen ghét khen mình chê người, sẽ phải đọa vào trong ba đường ác, mấy mươi nghìn năm chịu mọi cực khổ, chịu cực khổ rồi, ở đấy mãn hạn, lại lên nhân gian, làm thân trâu, ngựa, lừa và lạc đà, thường bị đòn đánh, đói khát khổ não, lại thường mang nặng, theo đường mà đi: hoặc được làm người, ở nơi hạ tiện, làm kẻ tôi đòi bị người sai khiến, chẳng được tự tại, nếu xưa làm người đã từng được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, bởi nhân lành ấy nay lại nhớ đến, dốc lòng quy y, nhờ thần lực Phật giải thoát mọi khổ, mọi căn thông lợi, trí tuệ đa văn, thường cầu Thắng Pháp, thường gặp bạn hiền, dứt hẳn lưới ma, đập vỡ cái xác vô minh đen tối, gạn lòng phiền não giải thoát hết thảy sinh, già, bịnh, chết, lo sầu, khổ não.

Còn nữa, này ông Mạn-thù Sư-lợi, nếu những hữu tình thích gây ngang ngược, đánh nhau kiện nhau, làm cho náo loạn, cả mình cả người đem thân, miệng, ý tạo thêm mãi ra bao nhiêu nghiệp ác, lần lượt thường làm sự chẳng lợi ích, mưu hại lẫn nhau, đi gọi các thần ở rừng, ở núi, ở cây, ở mả, rồi giết chúng sinh, lấy máu, lấy thịt, cúng tế bọn quỷ Dược Xoa, La Sát, viết tên kẻ thù, làm hình kẻ thù, làm bùa chú ác để mà nguyền rủa; yểm bùa thành mị, nuôi trùng thành cổ, hô quỷ nhập vào thây chết đứng dậy, sai đi giết hại thân mạng người ta; những hữu tình ấy, nếu mà được nghe danh hiệu Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, thì ác sự kia đều chẳng hại được; lần lượt hết thảy đều khởi từ tâm, lợi ích, yên vui, không còn có ý não hại hiềm thù, ai cũng vui mừng; mọi vật thụ dụng tự cho là đủ, chẳng lấn của nhau, mà đồng cùng làm lợi ích cho nhau.

Còn nữa, này ông Mạn-thù Sư-lợi, nếu có bốn chúng; Tỳ kheo, Tỳ Kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di, và những tịnh tín thiện nam thiện nữ, ai chịu giữ được tám phần trai giới, hoặc suốt một năm, hoặc trong ba tháng chịu theo chỗ học, để làm thiện căn, nguyện được sinh sang thế giới Cực Lạc ở bên Phương Tây, đến chỗ Đức Phật Vô-Lượng-Thọ-Quang cầu nghe Chánh Pháp, nhưng chưa quyết định, mà nếu được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, thời khi lâm chung, sẽ có tám vị Ðại Bồ Tát là: Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, Quán Thế Âm Bồ Tát, Ðắc Ðại Thế Bồ Tát, Vô Tận Ý Bồ Tát, Bảo Ðàn Hoa Bồ Tát, Dược Vương Bồ Tát, Dược Thượng Bồ Tát, Di Lạc Bồ Tát, tám vị ấy sẽ đi lại ở trên không mà chỉ đường, tự nhiên thấy mình hóa sinh ngay bên thế giới kia, trong đám hoa báu nhiều màu sắc đẹp.

Hoặc là nhân thế, được sinh lên trời, tuy sinh lên trời mà căn lành cũ vẫn chưa hết, chẳng phải sinh vào ác thú nào khác; trên trời tận số, thì xuống nhân gian, hoặc làm Luân vương, coi cả bốn châu, oai đức, tự tại, giữ yên vô lượng trăm nghìn hữu tình ở trong thập thiện, hoặc sinh vào những dòng Sát-đế-lợi, dòng Bà-la-môn, Cư sĩ, Ðại gia, rất nhiều của báu, kho tàng đầy ngất, hình tướng tốt đẹp, quyến thuộc đông đủ, thông minh trí huệ, dõng kiện oai hùng như đại lực sĩ.

Nếu là nữ nhân được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, dốc lòng trì niệm, thì sau chẳng phải làm thân gái nữa.

Còn nữa, này ông Mạn-thù Sư-lợi, khi Ðức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai đắc đạo Bồ-đề, do sức bản nguyện, mà Ngài soi thấy các loài hữu tình mắc nhiều bịnh khổ, như là những bệnh gầy còm, co quắp, khô héo, sốt vàng, hoặc bị trúng độc, ma mị trùng cổ, hoặc bị chết non, hoặc khi chết uổng. Ngài muốn khiến cho những bịnh khổ ấy, đều được tiêu trừ, và có cầu gì cũng được mãn nguyện, thời Ngài liền vào cảnh Ta-ma-đề gọi là cảnh Ðịnh, diệt hết khổ não cho các chúng sinh.

Ðã vào Ðịnh rồi, ở trong nhục kế, phóng đại quang minh, trong đại quang minh diễn nói thần chú Ðại Ðà La Ni: "Nam mô Bạc-già-phạt-đế bệ sái xã lũ-rô, bệ lưu-li, bát lạt bà, hát ra xà giã, đát đà yết đa gia, a ra hát đế, Tam diểu tam bột đà gia đát, điệt tha, Án, bệ sái thệ, bệ sái thệ, bệ sái xã, tam một yết đế sa ha."

Khi trong quang minh nói thần chú rồi, trái Ðất chấn động, phóng đại quang minh, hết thảy chúng sinh, bịnh khổ đều trừ, được vui yên ổn.

Ông Mạn-thù này: thấy ai, nam, nữ nếu có bịnh khổ, thì nên nhất tâm, vì người bịnh ấy, tắm, gội, súc miệng sạch rồi, tụng chú một trăm tám lượt vào một thức ăn, hoặc vào vị thuốc, hoặc vào nước lọc, không có vi trùng, rồi đem cho uống, thì bịnh khổ gì cũng đều tiêu hết. Nếu có cầu gì, dốc lòng tụng niệm, cũng đều được cả, và lại còn được sống lâu, vô bịnh; sau khi mạng chung, sinh sang cõi kia, được ngôi Bất Thối, cho đến tận khi đắc đạo Bồ-đề. Bởi thế cho nên ông Mạn-thù ơi, nếu có nam tử nữ nhân nào mà có lòng tôn trọng, cung kính cúng dường Ðức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, nên thường trì chú, chớ để lãng quên.

Còn nữa, này ông Mạn-thù Sư-lợi, nếu có nam tử, nữ nhân tịnh tín, được nghe tất cả danh hiệu của Ngài Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, Ứng Chánh-đẳng-giác, nghe rồi tụng trì; sáng sớm trở dậy, xỉa răng, tắm, gội, súc miệng thanh sạch, dâng các hoa thơm, hương đốt, hương bôi, và các âm nhạc, cúng dường tượng Phật, đem kinh này ra, hoặc mình tự viết, hoặc bảo người viết, nhất tâm chịu nghe, chịu nhớ lấy nghĩa đối với Pháp sư, phải sắm hết thẩy các món cúng dường đủ để nuôi thân, thẩy đều cấp cho, đừng để thiếu thốn; như thế liền được chư Phật hộ niệm, cầu gì cũng được, và được cả đến đạo quả Bồ-đề.

Bấy giờ Ðồng tử Mạn-thù Sư-lợi bạch Ðức Phật rằng: Lạy Ðức Thế Tôn, con thề đến khi đời tượng Pháp chuyển con đem rất nhiều các phép phương tiện, khiến người tịnh tín thiện nam, thiện nữ được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai cả trong khi ngủ, cũng đem hiệu Phật giác ngộ vào tai. Bạch Ðức Thế Tôn, nếu ai thọ trì, đọc tụng kinh này,hoặc là diễn thuyết, khai thị cho người, hoặc tự mình viết, hoặc bảo người viết, hoặc là tôn trọng, cung kính kinh này, đem nhiều các thức hương hoa, hương bột, hương đốt, hương bôi, tràng hoa, anh lạc, phướn, lọng, âm nhạc, để mà cúng dường; lấy sợi ngũ sắc làm túi đựng kinh, quét rửa chỗ sạch, thiết lập tòa cao làm chỗ để kinh, bấy giờ sẽ có bốn Ðại Thiên Vương, cùng với quyến thuộc và Thiên-chúng khác mấy mươi trăm nghìn đều đến chỗ ấy, gìn giữ, cúng dường. Bạch Ðức Thế Tôn: nếu chỗ nào phát kinh báu này ra, có người thọ trì, và nhờ công đức bản nguyện của Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, được nghe danh hiệu nên biết chỗ ấy, không còn có người bị chết dữ dội, chẳng ai còn bị bọn thần quỷ ác đoạt mất tinh khí; ai bị đoạt rồi, lại được thân tâm yên vui như cũ.

Ðức Phật bảo Ngài Mạn-thù Sư-lợi đúng như thực như thế, đúng thực như thế, Ông nói đúng lắm! ông Mạn-thù ơi, nếu có thiện nam, thiện nữ tịnh tín, mà muốn cúng dường Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, trước hết phải tạo hình tượng của Ngài lập tòa thanh tịnh mà rước tượng lên, rải các thứ hoa, đốt các thứ hương, dùng nhiều tràng phan trang nghiêm chỗ ấy, bảy ngày, bảy đêm; chịu giữ được đủ tám phần trai giới, ăn uống thanh tịnh, tắm gội sạch thơm, mặc áo thanh tịnh, không chút vẩn đục, không chút giận dữ, não hại đến ai; đối với hết thẩy các loài hữu tình, phải khởi ra tâm lợi ích yên vui, từ, bi, hỉ, xả, bình đẳng như nhau; đàn hát tán thán; nhi­u quanh tượng Phật, về bên tay hữu; lại phải nghĩ nhớ, công đức bản nguyện của Ðức Phật kia, đọc tụng kinh này suy nghĩ nghĩa kinh, rồi đem diễn thuyết khai thị cho người.

Thế rồi tùy muốn cầu gì cũng được: cầu sống lâu được sống lâu, cầu giàu có được giàu có, cầu quan chức được quan chức, cầu con cái được con cái.

Hoặc có người nào, bỗng thấy mộng ác, những hình tướng ác, hoặc chim quái ác ở đâu đến đâu, hoặc có lắm sự quái ác hiện ra ở ngay chỗ ở, người ấy nếu đem các thức nhiệm mầu, cung kính cúng dường Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, thời những mộng ác, những hình tướng ác, những điềm chẳng lành, đều biến mất hết, chẳng làm hại được.

Hoặc có sợ hãi tai nạn thủy hỏa, binh đao độc ác, cheo leo hiểm nghèo, voi dữ, sư tử, hùm, sói, gấu, beo, rắn, rít, độc ác, sâu, bọ, muỗi, ruồi, nếu hay dốc lòng, niệm Ðức Phật kia, cung kính cúng dường, thời sợ hãi ấy thẩy đều giải thoát.

Nếu có nước khác xâm lấn quấy rối, giặc cướp phản loạn, thì người cung kính niệm Ðức Phật kia, cũng đều giải thoát.

Còn nữa này ông, Mạn-thù Sư-lợi, nếu có những người thiện nam thiện nữ, lòng tin chơn tịnh, cho đến hết đời chẳng thờ thần khác, chỉ dốc một lòng qui Phật, Pháp, Tăng, chịu giữ cấm giới, bốn trăm giới Bồ-tát, hai trăm năm mươi giới Tỳ Kheo, năm trăm giới Tỳ Kheo Ni, nhưng hoặc ở trong những chỗ thọ giới có ai hủy phạm, sợ đọa ác thú, mà hay chuyên niệm danh hiệu Phật kia, cung kính cúng dường, thì quyết chẳng sinh vào ba đường ác.

Hoặc có đàn bà, tới khi sinh nở, chịu rất đau khổ, mà hay dốc lòng niệm danh hiệu Phật lễ bái, tán thán cung kính cúng dường, thì mọi đau khổ đều trừ diệt hết; đứa con sinh ra, thân phận đầy đủ, hình sắc tốt đẹp, ai thấy cũng mừng, nhanh nhẹn thông minh, không bị phi nhân đoạt mất tinh khí.

Bấy giờ Thế Tôn bảo A-Nan rằng: Như ta khen ngợi công đức của đấng Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, đó là những chỗ hành vi rất sâu của các Ðức Phật, khó hiểu suốt lắm, ông có tin không? A Nan bạch rằng: Ðại Ðức Thế Tôn, con đối với kinh của Phật đã nói chẳng dám nghi hoặc, là vì lẽ sao? Vì rằng ba nghiệp: thân, ngữ, ý của hết thảy chư Phật, đều thanh tịnh cả. Lạy Ðức Thế Tôn, vừng Nhật Nguyệt kia làm rơi xuống được, núi Diệu Cao Vương làm nghiêng đổ được, lời chư Phật nói không có khác được.

Bạch Ðức Thế Tôn, những chúng sanh kia, tín căn chẳng đủ, nghe nói những chỗ hành vi rất sâu của các Ðức Phật, mà nghĩ ra rằng: làm gì chỉ niệm danh hiệu Phật của Ngài Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, mà được ngay những thắng lợi, công đức nhiều đến như thế! Vì chẳng tin thế, sinh ra phỉ báng, người đó ở chỗ đêm dài tối mịt, mất hết lợi lạc đọa các đường ác, chuyển mãi không cùng.

Phật bảo A Nan: những hữu tình ấy,nếu nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, dốc lòng trì niệm, chẳng sinh nghi hoặc, thì không khi nào phải đọa ác thú.

Ôn A Nan ơi, đó là những chỗ hành vi rất sâu của các Ðức Phật, rất khó tin lắm, rất khó hiểu lắm, mà nay ông chịu tin được như thế, thời nên biết là đều nhờ oai lực của Phật Như Lai. Này ông A Nan, hết thảy các bậc Thanh Văn, Ðộc Giác, và các Bồ Tát còn chưa đăng địa, đều chẳng tin hiểu được đúng như thực, chỉ trừ một hạng các vị Bồ Tát Nhất-sinh-sở-hệ. Ông A Nan ơi, làm được thân người, đã là khó lắm; được biết kính tin tôn trọng Tam Bảo cũng là khó lắm, được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thời lại khó hơn.

Ông A Nan ơi, những hạnh Bồ Tát, những phép phương tiện, những nguyện lớn lao của Ðức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, nếu ta nói ra trong suốt một kiếp, hay hơn một kiếp, thì kiếp mau hết, mà những hạnh, nguyện, phương tiện của Ngài vẫn không thấy hết.

Trong chúng bấy giờ, có Ðại Bồ Tát tên là Cứu Thoát, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, kéo áo hở vai bên hữu, quỳ gối bên hữu, sát xuống tận đất, cúi mình chắp tay, mà bạch Phật rằng: Bạch Ðức Thế Tôn, khi Tượng Pháp chuyển có những chúng sanh bị nhiều hoạn nạn làm cho khốn khổ, ốm lâu, gầy mòn, chẳng ăn uống được, cổ ráo, môi khô, thấy các phương tối, tướng chết hiện ra; cha, mẹ, thân thuộc, bạn bè, quen biết, xúm quanh than khóc; thân người ốm kia vẫn nằm nguyên đãy mà thấy Sứ giả của vua Diêm Ma dẫn thần thức mình đến trước cửa tòa Pháp vương Diêm Ma: những loài hữu tình, người nào cũng có một Thần Câu-sinh, người ấy làm gì: tội hay phúc, Thần đều chép đủ, rồi đem trình hết cho vua Diêm Ma; bấy giờ vua liền xét hỏi người ấy, tính toán mọi việc người ấy đã làm, theo chỗ tội phúc ấy mà xử đoán. Lúc đó, những người thân thuộc quen biết của người ốm ấy nếu hay, quy y Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai cho người ốm ấy, thỉnh các chúng tăng chuyên đọc kinh này, đốt đèn bảy từng, treo lá phướn-thần năm sắc nối mạng, thần thức người ấy, hoặc có chỗ đó, mà được trở về, tự thấy rõ ràng như trong giấc mộng; hoặc quá bảy ngày, hoặc hãm mốt ngày, hoặc ba lăm ngày, hoặc bốn chín ngày, thần thức người ấy, khi được trở về, như chiêm bao tỉnh: tự mình nhớ biết được các quả báo của các nghiệp thiện, và nghiệp bất thiện; vì tự chứng lấy quả báo của nghiệp, nên chừa cho đến khi mắc nạn chết, cũng chẳng dám làm những nghiệp ác nữa. Vì thế cho nên những người tịnh tín thiện nam, thiện nữ, đều nên trì niệm danh hiệu Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, tùy sức mình mà cung kính cúng dường.

Bấy giờ A Nan hỏi Ngài Cứu Thoát: Bạch Thiện nam tử, cung kính cúng dường Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, phải nên thế nào; đèn phướn nối mạng, nên làm thế nào? Ngài Cứu Thoát nói: Kính bạch Ðại Ðức, nếu có người ốm muốn thoát bịnh khổ, nên vì người ấy, bảy ngày bảy đêm, chịu giữ cho đủ tám phần trai giới; nên tùy lực sắm các thức ăn uống, và các đồ dùng cúng Tỳ Kheo tăng; đêm ngày sáu buổi, lễ bái hành đạo cung kính cúng dường Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai; tụng đọc kinh này bốn mươi chín lượt, thắp bốn chín ngọn đèn, tạo bảy pho tượng Ðức Như Lai kia; trước mỗi vị tượng, để bảy ngọn đèn, mỗi một đèn sáng, to bằng bánh xe, suốt bốn chín ngày, không lúc nào tắt; làm một lá phướn ngũ sắc và dài bốn chín gang tay; phải đem phóng sinh các loài cho đủ bốn chín thứ, thời có thể qua tai nạn nguy ách chẳng bị chết uổng ác quỷ hãm hại.

Này ông A Nan, lại còn như khi các vua Quán Ðỉnh, và Sát Ðế Lợi, tai nạn khởi lên như là những nạn: nhân dân tật dịch, nước khác lấn bức, trong nước phản nghịch, sao lạ mọc ra, Nhật thực, Nguyệt thực, mưa gió trái mùa, đến mùa chẳng mưa, các vua Quán Ðỉnh; và Sát Ðế Lợi, bấy giờ đối với hết thảy hữu tình, khởi tâm từ bi, tha những tù tội, theo phép cúng dường trước đã nói kia, cung kính cúng dường Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, nhờ thiện căn ấy và sức bản nguyện của Như Lai kia, khiến cho cả nước liền được yên ổn, mưa gió thuận thời, lúa cấy được mùa, hết thảy hữu tình, vô bịnh mừng vui, ở trong nước ấy, không có những thần, bạo ác Dược-xoa, não hại hữu tình, những hình tướng ác, thảy đều biến mất; các vua Quán Ðỉnh, và Sá Ðế Lợi, sống lâu, mạnh khoẻ, vô bịnh, tự tại, lợi ích đều tăng.

Này ông A Nan, nếu các Hoàng hậu, Hoàng Phi Công Chúa, Thái Tử, Vương Tử, Ðại Thần, Tể Tướng, Thể nữ trong cung, các quan và dân,có mắc bịnh khổ và ách nạn gì, cũng nên dựng cây phướn thần năm sắc, thắp đèn tiếp sáng, phóng sanh các loại, rải các thứ hoa, đốt các hương thơm, bệnh được khỏi hết, nạn đều giải thoát.

Bấy giờ A Nan hỏi Ngài Cứu Thoát: Bạch Thiện Nam Tử, tại làm sao mà mạng người đã hết, có thể tăng thêm?

Ngài Cứu Thoát nói: Kính bạch Ðại Ðức, Ngài há chẳng nghe Như Lai nói có chín thứ chết uổng? Bởi vậy khuyên làm đèn phướn nối mạng tu mọi phước đức; vì tu phước nên hết đời thọ mạng chẳng mắc nạn khổ.

A Nan hỏi rằng: Chín thứ chết uổng ấy là những gì?

Ngài Cứu Thoát nói: Nếu những hữu tình, bịnh tuy nhẹ mà không thầy, không thuốc, không người trông nom, hay có gặp thầy, lại cho trái thuốc, thực chẳng đáng chết, mà phải chết uổng; lại tin các thầy, tà ma, ngoại đạo, yêu nghiệt thế gian nói nhảm họa phúc, sinh ra sợ hãi, tâm chẳng được yên, xem bói thấy xấu, giết nhiều chúng sinh, khấn vái thần thánh, cầu ma quỷ lên ban cho hạnh phúc muốn mong sống thêm vẫn chẳng thể được; ngu si, mê hoặc, mê tín, tà kiến, thành ra chết uổng, đọa vào Ðịa ngục, không có ngày ra, như thế gọi là một thứ chết uổng, hai là kẻ bị vương pháp xử tử, ba là những kẻ săn bắn, chơi bời, say đắm tửu sắc, rông rỡ quá độ, bị loài phi nhân đoạt mất tinh khí, thành ra chết uổng. Bốn là chết cháy. Năm là chết đuối. Sáu là chết vì các loài ác thú cắn chết, ăn thịt. Bảy là chết vì ngã xuống sườn núi. Tám là chết vì trúng phải thuốc độc, bùa, chú, nguyền rủa, thây ma đứng dậy, các thứ sát hại. Chín là bị đói, bị khát khốn khổ, chẳng được ăn uống, mà phải chết uổng. Ðấy là Như Lai nói qua chín thứ chết uổng như thế, còn nhiều vô số các thứ chết uổng, nói sao cho xiết.

Lại còn đây nữa, này ông A Nan, Vua Diêm Ma kia, chủ lĩnh giữ sổ ghi tên Thế gian, nếu những hữu tình, phạm những tội như: bất hiếu ngũ nghịch, phá nhục Tam Bảo, hoại pháp Vua quan, hủy cả tín giới, thì vua Diêm Ma, tùy tội nặng nhẹ, xét mà xử phạt. Vì thế ta nay khuyên những hữu tình thắp đèn, treo phướn, phóng sinh, tu phước cho thoát khổ ách, chẳng gặp tai nạn. Bấy giờ trong chúng có mười hai vị Ðại tướng Dược Xoa đều ngồi ở hội ấy là các vị: Ðại tướng Cung Tì La, Ðại tướng Phạt Chiết La, Ðại tướng Mê Si La, Ðại tướng An Э La, Ðại tướng Át Nể La, Ðại tướng San Ðể La, Ðại tướng Nhân Ðạt La, Ðại tướng Ba Di La, Ðại tướng Ma Hổ La, Ðại Tướng Chân Ðạt La, Ðại Tướng Chiêu Ðổ La, Ðại Tướng Tỳ Yết La. Mười hai vị này, Ðại Tướng Dược Xoa, mỗi vị đều có bẩy nghìn Dược Xoa, để làm quyến thuộc, đồng thời lên tiếng mà bạch Phật rằng: Lạy Ðức Thế Tôn, chúng con ngày nay nhờ oai lực Phật được nghe danh hiệu Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, chẳng còn có sợ nơi ác thú, chúng con bảo nhau đều cùng một lòng qui Phật, Pháp, Tăng cho đến hết đời thề xin gánh vác hết thảy hữu tình, làm việc nghĩa lợi, nhiều ích, yên vui; bất cứ chỗ nào: trong các thôn quê, thành thị, làng nước; rừng cây vắng lặng, mà có kinh này ban phát đến nơi, rồi có người nào thọ trì danh hiệu Ðức Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, cung kính cúng dường, quyến thuộc chúng con hộ vệ người ấy khiến cho giải thoát hết thảy khổ nạn, có cầu nguyện gì đều được đủ cả; hoặc có ai cầu thoát khỏi bệnh tật, ách nạn cũng nên đọc tụng kinh này, lấy chỉ ngũ sắc mà kết thành chữ tên của chúng con, được như nguyện rồi, sau hãy cởi ra.

Bấy giờ Thế Tôn khen ngợi các vị Ðại Tướng Dược Xoa. Ngài liền nói rằng: Hay lắm! Hay lắm! Tướng Ðại Dược Xoa, trong đoàn các ông, vì nhớ báo ân Ðức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, thường nên cứ làm như thế cho được lợi ích yên vui hết thảy hữu tình.

Bấy giờ A Nan bạch Ðức Phật rằng: Lạy Ðức Thế Tôn, Pháp môn này nên đặt tên là gì, và chúng con phải phụng trì thế nào?

Phật bảo A Nan: Pháp môn này gọi là Pháp nói những công đức bản nguyện của Ðức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai cũng gọi là Pháp nói những thần chú kết nguyện của mười hai vị Thần tướng lợi ích hữu tình; cũng gọi là Pháp bạt trừ hết thảy mọi thứ nghiệp chướng; nên phụng trì đúng những nghĩa như thế.

Khi Bạt-già-phạm nói lời ấy rồi, các Ðại Bồ Tát, và Ðại Thanh Văn, Quốc Vương, Ðại Thần, Bà la Môn, Cư Sĩ, Thiên, Long, Dược Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Yết Lộ Trà, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, Nhân và Phi Nhân, hết thẩy đại chúng, nghe lời Phật nói: đều cả vui mừng, tin, chịu, vâng làm.

KINH DƯƠC SƯ LƯU LY QUANG NHƯ LAI BẢN NGUYỆN CÔNG ÐỨC

(Hết)



BÀI TÁN CHUNG

Hải hội Dược Sư, sáng rực thần quang, tám vị Bồ Tát giáng các tường, bảy vị Phật tuyên dương, Nhật Nguyệt hồi quang, ban phúc thọ an khang.

Dược Sư Phật, Dược Sư Phật.

Tiêu tai Duyên thọ Dược Sư Phật.

BÀI TÁN NHIỄU ÐÀN

Mười hai Ðại Tướng Dược Xoa, giúp Phật tuyên truyền, chỉ ngũ sắc kết thành tên, cầu nguyện được chu viên, rửa sạch oan khiên, phúc thọ khang vẹn tuyền.

Nam mô Bạt gia phạt đế, bệ sái xã lũ rô, bệ lưu li bát lạt bà, ha ra xà giã, đát đà yết đa gia; a ra hát đế, sam diểu sam bột đà gia, đát điệt tha, án, bệ sái thệ, bệ sái thệ, bệ sái xã, sam một yết sa ha.

Giải kết, giải kết giải oan kết,
Nghiệp chướng bao đời đều giải hết.
Rửa sạch lòng trần phát tâm thành kính,
Ðối trước Phật đài cầu giải kiết
Dược Sư Phật, Dược Sư Phật.
Tiêu tai Duyên thọ Dược Sư Phật,
Tùy tâm mãn nguyện Dược Sư Phật.
Nam mô Tiêu tai Duyên thọ Dược Sư Phật. (3 lần)

BÀI NIỆM PHẬT

Mười hai nguyện lớn, giáo chủ đông phương.
Bốn chín đèn soi sáng đàn trường.
Bảy bảy đức chân thường, lễ bái tán dương.
Hết tai nạn được thọ trường.
Nam mô Dược Sư Hải Hội Phật Bồ Tát Ma Ha Tát.
Nam mô Tiêu Tai Diên Thọ Dược Sư Phật (1 tràng)
Nam mô Nhật Quang Biến Chiếu Bồ Tát (10 lần )
Nam mô Nguyệt Quang Biến Chiếu Bồ Tát (10 lần)
Nam mô Thanh Tịnh Ðại Hải Chúng Bồ Tát (10 lần)

KINH TÂM YẾU NÓI VỀ PHÉP BÁT NHÃ BA-LA MẬT-ÐA
(PRASNA PARAMITA)

Ngài Quán Tự Tại Bồ Tát
Tu hành tinh thân phép
Bát lạc nhã Ba La mật đa
Thời Ngài soi thấy Năm Uẩn
Ðều không độ thoát hết thảy
Mọi sự khổ ách
Xá-lợi-tử ơi,
Sắc chẳng khác không
Không chẳng khác sắc,
Sắc tức là không,
Không tức là sắc,
Thọ, tưởng, hành, thức,
Cũng đều như thế.
Xá-lợi-tử ơi,
cái tướng chơn Không
của các Pháp ấy,
Chẳng sinh chẳng diệt chẳng bẩn,
chẳng sạch chẳng thêm chẳng bớt
Bởi thế cho nên trong chơn không ấy
Không có sắc thọ tưởng, hành và thức.
Không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý
Không có sắc thanh hương vị, xúc, pháp,
Nó cũng không có từ Nhãn thức giới đến Ý thức giới
Cũng không có cả từ chi vô minh, đến chi lão tử.
Cũng lại cũng không có từ vô minh tận đến lão tử tận
Không có khổ, tập, không có diệt đạo, cũng không có trí.
Cũng không có đắc, vì không có chi là sở đắc cả
Các vị bồ tát Y vào bát nhã ba la mật Ða,
Nên tâm các Ngài không hề quái ngại
Vì không quái ngại
Nên không sợ hãi xa lìa được hết mộng tưởng đảo điên
Ði chẳng đến nơi Niết Bàn rốt ráo.
Chư Phật ba đời Y vào Bát nhã Ba la mật đa.
Nên mới chứng được A-na-đâu-đa-la Tam miệu tam Bồ-đề.

Vậy biết Bát Nhã Ba La Mật Ða là chú đại thần, là chú đại minh, là chú vô thượng, là chú đẳng đẳng, trừ hết mọi khổ, đúng thực chẳng sai. Nên lại nói cả bài chú bát nhã ba la mật đa, bài chú ấy là: "Yết đế, Yết đế Ba la yết đế Ba la Tăng yết đế, Bồ đề ta bà ha"

Ma ha bát nhã ba la mật đa.

CHÚ VÃNG SANH

Bạt nhất thiết nghiệp chướng căn bổn đắc sách Tịnh độ Ða la Ni

Nam mô A di đa bà dạ, đá tha đà đá dạ da điết dạ tha a di rị độ bà tỳ a di rị đá.

Tất Ðam bà tỳ A di rị đá tỳ ca lan đế, a di rị đá tỳ ca lan đá dà di nị, dà dà na chỉ da ca lị ta bà ha.



A Di Ðà Phật thân kim sắc
Tướng hảo quang minh vô đẳng luân.
Bạch hào uyển chuyển ngũ tu di
Cám mục trừng thanh tứ đại hải
Quang trung hóa Phật vô số ức,
Hóa Bồ Tát chúng diệc vô biên
Tứ thập bát nguyện độ chúng sanh
Cửu phẩm hàm linh đăng bỉ ngạn
Nam mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Ðại Từ Ðại Bi A Di Ðà Phật.
Nam mô A Di Ðà Phật. (niệm nhiều ít tùy ý)
Nam mô Ðại bi Quán Thế Âm Bồ Tát (3 lần )
Nam mô Ðại Thế Chí Bồ Tát (3 lần)
Nam mô Ðịa Tạng Vương Bồ Tát (3 lần)
Nam mô Thanh Tịnh Ðại Hải chúng Bồ Tát (3 lần)
Nam mô Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát (3 lần )


SÁM CẦU AN

Cúi đầu sám lễ Dược Sư
Nguyện cho bá tánh tiêu trừ nạn tai
Lại cầu Quan Âm Như Lai
Tầm thinh cứu khổ hàng ngày chúng sanh
Cõi đời tật bịnh tử sanh
Mỗi ngày nguy hiểm đấu tranh đủ điều
Sáng ra từ sớm đến chiều
Biết bao tai nạn rất nhiều tử sanh
Thấy đời liệt liệt oanh oanh
Miếng mồi phú quí công danh tạo thành
Nguyện Ngài đức cả tầm thanh
Cầu xin cứu khổ ban lành nhân dân
Chúng con lễ bái Quan Âm
Xót thương cứu độ từ tâm biển trần
Tay cầm dương li­u ân cần
Cùng bình tịnh thủy rưới dân cam lồ
Cúi đầu sanh tử mơ hồ
Phù du cõi tạm cơ đồ lửa thiêu
Hằng ngày tai nạn rất nhiều,
Cầu Ngài cứu khổ mơi chiều hóa thân
Ðộ đời bá tánh vạn dân,
Khắp cùng pháp giới trọn phần an vui
Cha sanh con thảo dưỡng nuôi
Mẹ hiền đức độ khiến xui làm lành
Nhà nhà an lạc tịnh thanh
Bốn mùa tám huyết hóa sanh thuận hòa
Nhân dân lạc nghiệp âu ca
Hòa bình thế giới quốc gia an lành
Tránh điều quả báo sát sanh
Tìm đường Ðạo đức cha lành Thích Ca
Tụng kinh niệm Phật Di Ðà
Cầu cho (tín chủ) bá tánh toàn gia an lành
Hiện tiền phước quả viên thành
Khắp cả nam nữ tâm sanh hiền từ
Mỗi người tật bịnh tiêu trừ
Noi theo chánh pháp Bổn sư tu hành
Chúng con lễ bái chí thành
Nguyện mau ra khỏi tử sanh luân hồi
Cõi đời khổ não lắm ôi
Quyết lòng theo Phật về ngôi sen vàng
Nam mô Tịnh Ðộ Lạc Bang
Dắt dìu đệ tử Tây phang mau về


SÁM HỐI CẦU NGUYỆN TẬT BịNH TIÊU TRỪ

Cúi đầu lễ Phật Di Ðà
Dược Sư Hải HộI, cùng là Quang Âm
Mở mang đức rộng chiếu làm
Xót thương pháp giới lỗi lầm cứu con
Thân tật bịnh mỏi mòn đau yếu
Vì huyễn thân triền níu nghiệp trần
Chí thành lậy Phật ân cần
Cầu cho tật bịnh giảm lần hiểm nguy
Hoặc tội ác khinh khi Tam Bảo
Miệng hung hăng chẳng kể thánh thần
Tạo nhiều oan nghiệp xây vần
Nhồi căn trả quả chịu phần ốm đau
Lúc mê muội cầm dao mổ xẻ
Chặt nấu bầm giết hại chúng sanh
Món ăn vừa miệng ngon lành
Ngày nay thọ bịnh tử sanh đáo đầu
Dẫy đầy oan nghiệt thẩm sâu
Xét ra mới biết từ lâu lỗi lầm
Kiếp tạo ác lung lăng không kể
Nay ốm đau làm lễ khẩn cầu
Cho hay nhân quả nhiệm mầu
Giống chi hưởng mấy tránh đâu khỏi nàn
Nay sám hối lập đàn cầu nguyện
Ðức Từ Bi linh hiển độ con
Nhẹ nhàng các nghiệp tiêu mòn
Thân này đứt hết chẳng còn ốm đau
Quả nhơn chẳng trước thời sau
Gẫm cơn báo ứng chậm mau mấy hồi
Nay con sám hối đã rồi
Tu hành theo Phật đền bồi tội xưa
Từ nay việc ác nguyện chừa
Nguyện làm việc thiện ngăn ngừa vọng tâm
Bao nhiêu oan nghiệt lỗi lầm
Con xin sám hối thân tâm đêm ngày
Bịnh căn qua khỏi nạn tai
Qui y Tam Bảo trì trai tu hành
Nguyện về Tịnh Ðộ Lạc Thành
Cầu cho thoát khỏi tử sanh luân hồi
Cõi trần khổ não lắm thôi
Quyết lòng niệm Phật về nơi sen vàng
Nam mô Tịnh Ðộ Lạc Bang
Dắt dìu đệ tử... Tây phương mau về.

(lotusmedia)


© 2005 -2020  Chùa Vĩnh Nghiêm | Homepage