04/08/2011 11:16 (GMT+7)
Ta từ đâu đến, sinh ra đời để làm gì và chết sẽ đi về đâu? Một người bình dân như tôi sẽ trả lời: "Ta từ bụng mẹ chui ra, sinh ra đời để sống như bao nhiêu người khác và chết thì trở về với cát bụi. Thế là hết cuộc đời!" Mới nghe thấy xuôi tai nhưng thực tế không phải đơn giản như vậy. Sinh ra đời để sống như bao nhiêu người là sao? Là ăn, ngủ, đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, lớn tuổi về hưu, già bệnh rồi chết! Ăn ngủ cho sướng cái thân, đi làm kiếm tiền cũng để nuôi thân và nuôi những người thân. Nhìn kỹ một chút thì bản tính tự nhiên của con người là đi tìm sung sướng hạnh phúc, không ai dại gì đi tìm khổ đau. |
 28/07/2011 06:21 (GMT+7)
Bộ kinh nầy tiền bối cổ kim từ các thời đại Tống, Minh xa xưa ở Trung Quốc và qua bao thế hệ lịch sử ở Việt nam ta đều tiếp nhận danh xưng của bộ kinh nầy qua nhan đề ĐẠI PHƯƠNG QUẢNG VIÊN GIÁC TU ĐA LIỄU NGHĨA KINH. Với nhan đề đó, nói lên tánh chất trọng đại trong trọng đại ở nội dung và giáo nghĩa thậm thâm vi diệu của kinh. Thực lý mà nói, văn tự có tuyệt xảo thế nào cũng không chở hết được ý. Người xưa nói: Ý tại ngôn ngoại. Phật thì nói: "Nhất thiết tu đa la giáo như tiêu nguyệt chỉ". Văn tự, giáo lý của tất cả kinh tạng ví như ngón tay chỉ trăng. Và lại theo lời Phật dạy cho Bồ Tát Hiền Thiện Thủ thì kinh nầy có thể gọi bằng những năm danh tự khác nhau. Mà danh tự nào, ý nghĩa cũng hun hút chiều sâu như vực thẳm. |

23/07/2011 13:31 (GMT+7)
Trong đạo Phật, hiếu hạnh được xem là đứng đầu trong tất cả
các đức hạnh. Điều này đã được đức Phật chỉ dạy trong rất nhiều kinh
điển. Vâng theo lời Phật dạy, ngay từ thời Phật còn tại thế đã có tôn
giả Mục-kiền-liên được tôn xưng là bậc Đại hiếu. Từ đó đến nay, trải qua
hơn 2.500 năm, cũng đã có không ít những gương hiếu hạnh trong hàng
Phật tử. Và mỗi năm cứ đến mùa Vu Lan tháng bảy thì những người con Phật
lại nhắc nhở cho nhau truyền thống này. |
 21/07/2011 23:05 (GMT+7)
Con đường tu học là một con đường hạnh phúc. Một buổi sáng mai, mặt trời
hồng sẽ thật ấm trong một ngày thu trên cao, dọi xuống con đường nhỏ ta
đi, được lót bằng những tờ lá chín cây muôn màu thật đẹp.Có người nghĩ rằng tu là tại tâm, ở lòng mình, Tam bảo cũng ở trong tâm
ta mà thôi. Và vì vậy mà họ thấy không cần thiết phải đi chùa hoặc tham
dự những khóa tu học. Nhưng tâm ta là gì, nằm ở đâu Thầy nhỉ? Những gì
mà chúng ta cho là tâm đó, có thật là chân tâm của mình không? |

21/07/2011 23:04 (GMT+7)
Không biết trời núi Kim Sơn bên ấy dạo này ra sao? Buổi sáng mây trời
chắc vẫn còn về che phủ rừng thông cao. Tôi về bên này được mấy hôm lại
cứ nhớ về bên ấy. Mà cuộc đời bao giờ cũng vậy, hết nghĩ bên này rồi lại
nhớ bên kia. Trời bên này đã thật sự vào thu rồi đó! Buổi chiều, con đường về nhà hai
bên rừng có ngàn lá đổi sang màu trái chín, đẹp kỳ diệu. Vào ngày mưa có
những chiếc lá ướt vàng, tím, đỏ... phủ ngập lối đi. Trời bên này vào
thu lạnh lắm, nhưng không biết đã lạnh bằng bên ấy chưa! |
 16/07/2011 16:02 (GMT+7)
Trong những tác phẩm nói về đời sống ở Ấn Độ, thường có một khía cạnh
mơ hồ mà tôi xin cố gắng giải thích để quí vị độc giả được am tường.
Những du khách xưa và nay đi du lịch bên Ấn Độ trở về đều có tường
thuật những chuyện lạ lùng về các nhà đạo sĩ (yogi) hay thuật sĩ (fakir)
của xứ ấy. Những câu chuyện mà chúng ta vẫn nghe quen tai về hạng
người bí mật, thường được gọi là đạo sĩ hay thuật sĩ đó, có chứa đựng
một phần nào sự thật chăng? Và có bao nhiêu sự thật ẩn giấu sau những
truyền thuyết cho rằng có một nền minh triết cổ truyền của Ấn Độ có thể
đem đến cho hành giả sự phát triển quyền năng đến một mức độ phi
thường? |

16/07/2011 15:21 (GMT+7)
Âu Á giao thông, hoàn cầu đã thành như một cái nhà chung của anh em
trong nhân loại. Nhưng về phần riêng, chỉ có một mình xứ Tây Tạng là
không dự đến các việc tiếp xúc ở ngoài thôi, mà ở các nước cũng không có
một người nào được vào đến kinh thành Lhassa, là nơi phòng vệ rất nghiêm
và là nơi trung tâm của nền Phật giáo hiện thời. Đạo lý của Phật tổ hiện
nay dồn về xứ Tây Tạng với những kinh điển cao siêu, với những nhà chùa
tráng lệ, với những vị sư đắc đạo hiện tiền. |
 16/07/2011 14:53 (GMT+7)
Văn minh nhà Phật đã làm cho tỏ rạng các nước phương Đông. Ta dầu quên
nhưng sử sách vẫn còn. Sử sách dầu nát, nhưng những đền đài mỹ thuật ở
Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật Bản, Triều Tiên... cũng hãy còn. Đó là những bằng
chứng rất rõ ràng vậy! Nay ta chớ bôn ba đi tìm đây đó mà không khỏi
lầm to. Chỉ cần ngoảnh lại góc trời Đông Á thì tức thấy ánh sáng thật
của ta, cũng như ta ngó thẳng vào tâm là thấy Phật, việc gì phải tìm
kiếm đâu xa? |

16/07/2011 14:36 (GMT+7)
Trên thế giới ngày nay có rất nhiều sách vở nói về các vấn đề huyền
linh, và việc sưu tầm sự thật về những bậc chân sư siêu việt làm cho tôi
cảm thấy một sự khích lệ tinh thần để trình bày kinh nghiệm của riêng
tôi về những đấng chân sư của phương Đông. Trong những chương sách này, tôi không có ý định mô tả một tín ngưỡng
hay tôn giáo nào. Tôi chỉ đưa ra một tóm lược những kinh nghiệm cá nhân
về các đấng chân sư, để trình bày những chân lý căn bản quan trọng nhất
trong giáo lý của các ngài. |
 16/07/2011 14:35 (GMT+7)
Những năm gần đây, có một dấu hiệu rất đáng mừng là các tác
phẩm Phật học đã xuất hiện ngày càng nhiều và hết sức phong phú, từ
những trước tác của các vị đại sư cho đến các bản dịch giáo pháp từ Anh
ngữ, Hán ngữ; từ những bài giảng dành cho người sơ cơ đến những tác phẩm
nghiên cứu Phật học chuyên sâu; từ các sách giảng luận về Tịnh độ,
Thiền tông cho đến Mật tông đều có đủ và thường xuyên gia tăng số lượng.
Vì thế, người Phật tử đã không còn phải khó khăn trong việc tìm kiếm và
chọn lựa món ăn tinh thần thích hợp với mình. |

16/07/2011 14:35 (GMT+7)
Chân lý chỉ có một, nhưng mỗi người đến với chân lý bằng một con đường
khác nhau. Dù bằng con đường nào đi nữa thì đó cũng là hạnh phúc lớn
nhất trong cuộc đời khi may mắn tìm được giữa đêm đen một ngọn đuốc soi
đường. Con rùa mù gặp được bộng cây đã khó, nhưng người sinh ra gặp được
Phật pháp còn khó hơn. Muôn nghìn lần tri ân Phật, tri ân thầy tổ, tri
ân bạn bè đồng đạo, tri ân cả cuộc đời thăng trầm của tôi, đã dắt dìu
tôi đi qua những chặng đường dài. |
 16/07/2011 14:27 (GMT+7)
Sách xưa có câu: Văn chương là phương tiện để ghi chép đạo lý, cũng có
nghĩa là cỗ xe chở đạo. Lại có câu: Nói mà không có văn chương thì lưu
hành chẳng được xa. Vậy bất cứ tôn giáo nào cũng đều cần dùng văn chương
để gửi gắm, phát triển, và truyền bá đạo lý, làm cho đạo lý có thể lưu
lại ngàn đời, truyền xa ra ngoài muôn dặm. Ví như có một thắng cảnh kia,
chân ta chưa từng bước tới, mắt ta chưa được xem qua, có thể nhờ văn
chương của các tao nhân mặc khách miêu tả mà cảnh trí thanh lịch rực rỡ
đều như hiện ra trước mắt, chẳng khác gì ta đã từng đi đến tận nơi vậy. |

|